Đây các ông ạ https://www.ros.org/ Tôi đã từng dành 7 năm để nghiên cứu Robotics. Sau đó từ bỏ theo lập trình nhúng để kiếm cơm giờ tiếp tục phát triển bằng cách nhâm nhi ROS

// you can use includes, for example:
#include <algorithm>

// you can write to stdout for debugging purposes, e.g.
// cout << "this is a debug message" << endl;

const static int DEF_SIZE_MAX = 100000;
const static int DEF_MAX = 10000;
const static int DEF_MIN = 1;

int solution(vector &H) {
// write your code in C++14 (g++ 6.2.0)
if (H.empty() || H.size() > DEF_SIZE_MAX) throw;

vector::iterator maxValue = max_element(H.begin(), H.end());
vector::iterator minValue = min_element(H.begin(), H.end());

if (*maxValue > DEF_MAX || *minValue < DEF_MIN) throw;

int maxAt = distance(H.begin(), maxValue);
int maxElem1 = 0, maxElem2 = 0, calArea, minArea = 0, N = H.size();

for (int i = 0; i <= maxAt; i++) {
if (maxElem1 < H[i]) maxElem1 = H[i];
calArea = maxElem1 * (i + 1) + (*maxValue) * (N - i - 1);
if ((i == 0) || minArea > calArea) {
minArea = calArea;
}
}

for (int i = N - 1; i > maxAt; i--) {
if (maxElem2 < H[i]) maxElem2 = H[i];
calArea = (*maxValue) * i + maxElem2 * (N - i);
if (minArea > calArea) minArea = calArea;
}

return minArea;
}

Cầm cái bằng khen mà nó thực sự quá bình thường.

Tự hỏi tại sao nhiều người vẫn tự hào vì nó hay chỉ là sự khoe mẽ?

Cười, lạ nhỉ?

Trong một ngày nhớ về C++, có cảm xúc với lập trình game C++, giới thiệu một bài viết ngắn gọn, rõ ràng về các loại cast trong C++.

https://www.quora.com/How-do-you-explain-the-differences-among-static_cast-reinterpret_cast-const_cast-and-dynamic_cast-to-a-new-C++-programmer

Có vấn đề về bản thân, đó là tác động của công việc đến tâm lý. Cứ khi nào mình là không tròn trịa một cái gì đó là y như rằng tâm lý của mình bị căng thẳng, hồi hộp, lo lắng.

Mình đã có những cố gắng, ví dụ nghe nhạc L.C.T.L, hít thở sâu, … để quên đi trạng thái lo lắng đó nhưng dường như không có tác dụng.

Bây giờ mình đang nghĩ làm cách nào để rèn luyện được cách giảm bớt ưu sầu, lo lắng để tĩnh tâm hơn cho mục tiêu mà bản thân đã tự đề ra?

Lại nghe nhạc…?

SmartHome Việt có một phen dậy sóng vì một trong những thương hiệu đang có vẻ 1st ở Việt Nam bị sập server một cách không thương tiếc.

Sự việc này bắt nguồn có lẽ bắt nguồn từ những đầu óc kinh doanh khôn lỏi, lật lọng mâu thuẫn với nhau.

Trong cuộc sống này khi bạn không kiểm soát được gì thì bạn sẽ ăn hành cái đó.

Thế nên câu chuyện chơi với Tuya, một nền tảng smarthome đang rất phát triển, liệu có phải là một hướng đi hợp lý. Hay ta cần những ràng buộc luật pháp chặt chẽ hơn khi chơi với bọn này?.

Nếu bạn muốn build từ đầu, bạn cần nguồn lực, con người để làm việc đó. Chưa kể tới vấn đề thời gian, hoàn thiện,… Điều này sẽ làm bạn đi chậm hơn trong cuộc đua nhanh chóng mặt 4.0 này.

Ở đây tiện thể tôi đang start lại dự án build nền tảng c/c++ cho SmartHome. Nói phét một tý 1st ở Việt Nam nếu code C/C++ chắc vẫn dùng những thứ tôi viết ra.

Bắt đầu tự đẩy bản thân học thêm cái mới. Một suy nghĩ thoáng qua về cách nâng cao tri thức.

Đó là hãy cứ là một cậu học sinh nhưng bạn dành tới 8 tiếng để học trên trường (chính là đi làm 8 tiếng, cày công việc, kiếm tiền). Thời gian còn lại, trên xe bus, ở nhà, tập trung cho một môn học mới (ví như xử lý ảnh, AI, .C++/QT..)

Cảm thấy như thế cuộc sống đang dần có ý nghĩa hơn. Vừa cố gắng đảm bảo nuôi gia đình, vừa học những thứ thấy thích. Luôn đặt mục tiêu thật cao để cảm thấy mình lớn và trưởng thành hơn.

Có những nỗi sợ hại đến ghê người. Mọi thứ có thể bị đổ bể. Mình mong muốn được làm gì đó cho tổ chức nhưng đang cảm thấy thực sự bất lực.

Anyway, mình đang cố gắng học và đọc thêm nhiều thứ khác để chuẩn bị hành trang tốt nhất cho cuộc sống hậu 35+.

Cảm giác khá mông lung… khó khăn chồng chất hơn. Ta cứ phải đu mọi cuộc chơi, chiến mọi thứ, làm đủ việc để hoàn thiện bản thân.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Hãy là một hòn đá để vững vàng, hãy là một câu liễu để mềm dẻo với giông bão.